Ngành Hoa Kỳ học – một ngành khá mới mẻ với hầu hết các sinh viên !!

Ngành Hoa Kỳ học là một ngành rất cần thiết trong hệ thống các ngành học ở các chương trình giáo dục ở Mỹ. Vậy hiểu biết về ngành hoa kỳ học của bạn đến đâu? Ngành này có đặc điểm gì và lợi thế của nó là gì? 

American Studies có gì hay?

Cũng như Châu Âu học, Hoa Kỳ học là một môn học nghe có vẻ rất mới mẻ với sinh viên Việt Nam nhưng lại được giảng dạy rộng khắp ở các trường Đại học lớn trên thế giới. Tại The Hague University of Applied Sciences (Hà Lan), sinh viên khoa Châu Âu học đăng kí học môn Hoa kỳ học đông đến nỗi có nhiều sinh viên bị từ chối vì không đủ chỗ cho tất cả mọi người.

Ngành Hoa Kỳ học tại mỹ hình 1

Nội dung Hoa kỳ học

Nội dung của ngành học này liên quan đến hầu như mọi vấn đề của nước Mỹ: văn hóa, luật pháp, chính trị, kinh tế, giải trí truyền thông… Trên blog của khoa Hoa kỳ học tại University of Texas at Austin viết: “Hoa kỳ học tập trung vào các lĩnh vực Văn hóa, Xã hội và Đời sống tri thức của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ. Các sinh viên của khoa phân tích về quá khứ và hiện tại của nước Mỹ qua nhiều khía cạnh khác nhau…”

Tại University of Virginia, trong ngành Hoa kỳ học, bạn có thể lựa chọn giữa hai chuyên ngành nhỏ là “Châu Á Thái Bình Dương Hoa Kỳ học” hoặc “Latin Hoa Kỳ học”. Chuyên ngành về Châu Á Thái Bình Dương nhằm mang lại kiến thức về văn hóa và chính trị của khu vực này, đặc biệt là về những người nhập cư đến từ Đông Á, Nam Á, Đông Nam Á và các đảo Thái Bình Dương. Các môn học trong chuyên ngành này là sự kết hợp giữa Khoa học, Xã hội và Nhân văn.

Trong khi đó, Đại học Manchester thông báo rằng các chương trình bậc Cử nhân luôn tạo điều kiện cho cho sinh viên được học kỹ về Văn học và Văn chương theo từng thời kì.

Ở Đại học Nottingham, ngành Hoa Kỳ học còn được khai triển ra thành Khoa Hoa Kỳ và Canada học để hoàn thiện phần kiến thức về khu vực Bắc Mỹ.

Làm gì với tấm bằng Hoa Kỳ học?

Ngành Hoa Kỳ học tại mỹ hình 2

Việc học ngành Hoa Kỳ học có thể dẫn dắt đến nhiều ngành nghề khác nhau. Rất nhiều sinh viên tốt nghiệp đã trở thành giáo viên ở bậc Cao đẳng, Đại học, nhiều trong số đó cũng làm nhà báo, đài, truyền hình, làm phim, bảo tàng, luật, quan hệ công chúng, in ấn, quảng cáo, công nhân viên, hành chính và viết lách.

Tạp chí The Guardian (Anh) cũng có bài báo về những ngành nghề bạn có thể làm sau khi tốt nghiệp Hoa Kỳ học. Trong đó vào năm 2009, có 59% sinh viên quyết định đi làm ngay khi tốt nghiệp, 11% làm trong lĩnh vực marketing, 8.7% làm thương mại tài chính và 5.6% làm trong các ngành Nghệ thuật, Thiết kế, Văn hóa Thể thao. Thú vị nhất là 4% trong số đó đã khởi nghiệp ở nước ngoài.

Học Hoa Kỳ học ở đâu ?

Ngành Hoa Kỳ học tại mỹ hình 3

Chắc chắn việc học Hoa Kỳ học tại Mỹ sẽ đem lại cho bạn cơ hội cập nhật thông tin mỗi ngày từ nhiều nguồn truyền thông khác nhau. Chưa kể, việc sống trong môi trường bản xứ còn giúp gắn kết với nền văn hóa qua các mối quan hệ Xã hội. Việc “đi thực tế” tại các bảo tàng, cơ sở văn hóa liên quan tới nội dung bài học cũng dễ dàng hơn rất nhiều. Tại Mỹ có nhiều trường Đại học có giảng dạy ngành này như:Brown University, University of Virginia, Yale University

Ngoài ra, bạn cũng có thể học ngành này tại Vương quốc Anh. Bảng xếp hạng ngành Hoa Kỳ học  có thể cho bạn một số thông tin về những trường học danh tiếng có giảng dạy ngành học này tại Anh. Trong đó, ba trường có chất lượng tốt nhất làWarwick, Leicester và Manchester.

Sở dĩ cần có ngành học này là do nhu cầu thực tế. Không chỉ sinh viên muốn học ngành Hoa Kỳ học để ra trường làm việc cho những công ty Mỹ mà ngay cả những người đang làm việc ở các công ty Mỹ cũng có nhu cầu được đào tạo. Đó là chưa kể không ít người chuẩn bị định cư tại Mỹ cũng cần phải biết về đất nước này để tránh bỡ ngỡ trong thời gian đầu sống xa quê hương. 

Thông tin về Ive League

Bài viết này sẽ trình bày một cách ngắn gọn, súc tích, dễ hiểu về Ive League – một liên minh các trường đại học. Những điều cần biết về Ivy League, lịch sử tên gọi, tỉ lệ cạnh tranh đầu vào, học phí… và cả những gương mặt cựu sinh viên từng tốt nghiệp Ivy League sẽ được giới thiệu trong bài.

Ivy League nghĩa là gì?

Nguồn gốc của tên gọi này là một chủ đề gây tranh cãi.

Một số người tin rằng thuật ngữ này có quan hệ với số IV trong tiếng La Mã, đại diện cho 4 trường đại học đầu tiên của nhóm. Một số khác lại tin rằng đây là tên giải đấu thể thao mà cả 8 trường đại học khu vực Bờ Đông nước Mỹ đều từng tham gia.

Thông tin về Ive League hình 2

Và dù sự thật có như thế nào thì cả hai ý nghĩa trên đều dần bị phai mờ, bởi Ivy League ngày nay không chỉ vang danh toàn nước Mỹ nhờ thành tích hoạt động thể thao mà còn cả về phương diện học thuật. Tổng số các trường thuộc nhóm Ivy League cũng đã tăng gấp đôi. Tính tới ngày hôm nay, chính thức có 8 trường đại học thuộc Ivy League:

·         Brown University

·         Columbia University

·         Cornell University

·         Dartmouth College

·         Harvard University

·         University of Pennsylvania

·         Princeton University

·         Yale University

Cả 8 trường này đều có mặt trong top 15 trường có xếp hạng cao nhất Hoa Kỳ. Bên cạnh điểm SAT cao, để được nhận vào trường, ứng viên cũng phải thể hiện được năng lực và kỷ luật bản thân qua bài luận và bài phỏng vấn. Với trường hợp củaHarold Ekeh, người được cả 8 trường Ivy League nhận vào học, thì bảng kết quả đẹp (100.5% GPA, 2270 điểm SAT), dày dặn kinh nghiệm hoạt động ngoại khóa và động lực học tập rõ ràng chính là những yếu tố làm nên thành công.

Thông tin về Ive League hình 3

Có một thông tin cũng rất thú vị và khá trái khuấy với câu chuyện lịch sử ra đời của nhóm Ivy League, đó là khác với những trường Đại học khác, các trường Ivy League không cấp học bổng dựa trên thành tích thể thao (dù mỗi trường đều có hơn 30 câu lạc bộ thể thao riêng).

Học gì ở Ivy League?

Ivy League tập hợp những trường được cho là có lịch sử tồn tại lâu đời nhất nước Mỹ. Ngôi trường có truyền thống lâu đời nhất là Harvard, ra đời năm 1636 (sớm hơn những ngôi trường khác khoảng 70 năm) còn Cornell được thành lập vào năm 1865 được cho là trường có “thâm niên” ngắn nhất so với những trường còn lại.

Cũng vì yếu tố lâu đời mà các trường trong nhóm Ivy League mạnh về những môn “truyền thống” hơn là những môn “thời đại”. Chẳng hạn, bằng cấp ngành Luật ở các trường của Ivy League sẽ chuyên sâu hơn là bằng Kỹ sư.

Thông tin về Ive League hình 4

Các trường này cấp bằng trong các lĩnh vực nghệ thuật, cơ khí và công nghệ, y tế, chính trị, kinh doanh và luật.

Để biết được chính xác các ngành đào tạo của từng trường, bạn cần truy cập trang web chính thức của ngôi trường yêu thích để tìm thông tin chi tiết (thường nằm ở mục “Faculty” hay “Academic Programs”).

Cựu sinh viên Ivy League, họ là ai?

Một số doanh nhân, diễn viên, chính trị gia hàng đầu thế giới đã tốt nghiệp từ các trường Ivy League, trong số đó có tổng thống Mỹ Barack Obama (tốt nghiệp Havard), Natalie Portman (Harvard), Toni Morrison (nhà văn da màu đầu tiên nhận giải Nobel Văn học, Cornell), Jeff Bezos (người lập nên Amazon, Princeton), Donald Trump  (trường Kinh doanh Wharton – thuộc Đại học bang Pennsylvania), Anderson Cooper (Yale).

Thông tin về Ive League hình 5

Ngoài chất lượng giáo dục thì mạng lưới cựu sinh viên vững mạnh và danh tiếng là điều mà các trường thuộc Ivy League vô cùng tự hào.

Hầu hết các học viên sau khi tốt nghiệp đều có xu hướng trở thành lãnh đạo và  nhà quản lý hàng đầu. Vì vậy, sinh viên trường thường sở hữu một hộp danh thiếp đầy ắp tên tuổi và số điện thoại của những bậc tiền bối hay các bạn học chung – điều vô cùng có lợi cho sự nghiệp của họ sau này.

Ngoài ra, các nhà tuyển dụng cũng rất ưu ái những học viên tốt nghiệp tại các trường thuộc Ivy League và mức lương cho họ cũng cao hơn so với cựu sinh viên những trường khác. Nhưng, để có được những điều này, họ phải chịu đầu tư một mức học phí không phải gia đình nào cũng lo liệu được!

Học phí ở Ivy League

Mới đây, một bài viết trên Bloomberg đã cung cấp thông tin rằng mức học phí của các trường Ivy League sẽ tăng trung bình 3.76% cho năm học 2015-2016. Theo đó,  khóa học đắt nhất của Ivy League sẽ có mức phí 63.000 đô la Mỹ/năm.

Đây là bảng so sánh mức học phí thay đổi của các trường trong hai niên học 2015-2015 và 2015-2016

Thông tin về Ive League hình 6

 

Tuy nhiên, có tiền thôi vẫn chưa thể vào được Ivy League vì ai ai cũng mơ được vào học tại đây. Tỉ lệ được chấp nhận vào học tại trường chỉ ở khoảng 10 tới 20% trong tổng số khoảng 200.000 đơn đăng ký/ năm.

Lưu ý

Nếu bạn đang quan tâm đến việc đăng ký vào học một trường trong nhóm Ivy League, hãy tìm hiểu thông tin để lựa chọn thật kỹ. Một số trường sẽ nhỉnh hơn về một số ngành học cụ thể, có trường đặt ở thành phố lớn nhưng có trường lại nằm ở thị trấn nhỏ… nên nhắm mắt chọn bừa có thể sẽ ảnh hưởng nhiều đến trải nghiệm du học (cho dù đó là đi học ở một trường Ivy League đi nữa !)

Bạn có biết người việt định cư ở Mỹ nghèo hơn và học thấp hơn

Chắc hẳn sẽ có nhiều người Việt ngạc nhiên khi biết được thông tin này từ một cuộc nghiên cứu thống kê cho thấy rằng người Việt định cư ở Mỹ thua kém dân định cư từ các quốc gia Châu Á khác về hai mặt: thu nhập và trình độ học vấn.

Bạn có biết người việt định cư ở Mỹ nghèo hơn và học thấp hơn

Đối với nhiều người việc ngạc nhiên hay không chẳng quan trọng, mà nguyên nhân  đưa đến kết luận như vậy mới thực sự cần kiểm chứng, đặc biệt là vừa qua xuất hiện quá nhiều câu hỏi liên xung quanh vấn đề “ Lòng kiêu hãnh của người Việt”.

Có rất nhiều nhà nghiên cứu quan tâm về vấn đề định cư Mỹ của dân cư Châu Á, đặc biệt phải kể đến là công trình nghiên cứu mang tên “Tách biệt nhưng Bình đẳng” (Separate but Equal) của hai giáo sư John R. Logan và Weiwei Zhang đang làm việc tại phân khoa Xã hội học của trường Ðại Học Brown (Brown University). Hai tác đã nghiên cứu đựa trên các dữ liệu thu thập được sau ba cuộc kiểm kê dân số ở Mỹ, 1990, 2000 và 2010 để đưa ra các so sánh và rút ra kết luận cuối cùng.

Trong số liệu thống kê được, thì số lượng người di dân từ Châu Á không được tính theo chung một nhóm, mà được chia ra theo từng khu vực quốc gia khác nhau. Chính vì điều này đã giúp các nhà người nghiên cứu có thể phân biệt và so sánh số lượng người di dân từ các quốc gia trong khu vực châu Á với các thành phần di dân từ các quốc gia khác trong xã hội Mỹ.

Những lợi ích đó đã giúp cho hai tác giả Logan và Zhang có căn cứ chính xác để làm rõ những nhiều điểm riêng biệt trong lối sống người Việt định cư ở Mỹ, điều này sẽ rất khó khăn phát hiện khi các số lượng được gộp chung. Ngoài ra, khi ta nắm được những thông tin trên chúng ta có thể tìm hiểu nguyên nhân dẫn đến sự khác biệt cũng như những điểm tương đồng giữa dân di cư Việt Nam với dân di cư từ các quốc gia khác trong khu vực Châu Á.

Hai tác giả đã chọn sáu nhóm dân di cư từ Châu Á lớn nhất ở Mỹ, là Trung Hoa, Ấn Ðộ, Philipin, Hàn Quốc, Việt Nam, và Nhật Bản. Số lượng người di dân từ Châu Á tại Mỹ ban đầu rất thấp nhưng có sự gia tăng nhanh nhất đối với những thành phần khác, số lượng tăng mạnh đạt tới 250% giữa hai cuộc kiểm tra 1990 và 2010; tính đến thời điểm hiện tại con số đã đạt mức 18 triệu người bằng với số người nói tiếng Tây Ban Nha (Hispanics) trên thế giới. Trong nhóm người di dân từ Châu Á, số lượng người di dân từ Ấn Độ chỉ có 3,2 triệu người ít hơn người di dân từ Trung Quốc (4 triệu người) và từ Phi Luật Tân (3,4 triệu) nhưng sự gia tăng nhanh nhất lại thuộc về Ấn Ðộ, con số tăng hơn ba lần trong vòng 20 năm.

VIỆT LÀM Ở MỸ cho người mới ĐỊNH CƯ MỸ by SƠN TRƯƠNG mình chia sẻ các công việc làm mà nhiều người chọn làm ở Mỹ …

Cộng đồng người gốc Việt có nhiều điểm tương đồng với người dân từ quốc gia Châu Á khác. Người di cư từ Việt Nam có tài chính tốt hơn so với người Mỹ không da trắng, số lượng người sống ở mức nghèo khó chỉ chiếm 6% so với 15% đối với người di cư từ các quốc gia khác. Người di cư từ Châu Á được hưởng lợi tức tương đối cao, mức lợi tức nói chung cao hơn hoặc bằng với Mỹ da trắng nhận được.

Người Mỹ gốc Châu Phi và người nói tiếng Tây Ban Nha có lối sinh hoạt rất giống với người Việt và người Trung Hoa, những người di cư từ các quốc gia này thườn hay tập trung thành cụm, sống cùng một con phố để được gần những đồng hương của mình, việc hòa nhập với lối sống người dân bản địa Mỹ ít được chú ý hơn. Điển hình như các phố Tàu hay khu vực Little Sài Gòn là nơi tập trung rất nhiều người di cư từ Việt Nam và Trung Quốc, đây là lối sinh hoạt truyền thống dân tộc của Họ.

Còn đối với cộng đồng người Mỹ da đen và người nói tiếng Tây Ban Nha thì việc lựa chọn nơi sinh sống là theo bản năng, phong tục vì phần lớn đều được sinh ra tại quê hương của chính họ, mọi người sẽ tập trung đến những nơi mà họ cho rằng có thể tồn tại hơn là phát triển, đây là lối sống văn hóa riêng của họ.

Trong cộng đồng người di cư gốc Nhật Bản, số lượng người được sinh ra ở Mỹ cao nhất trong nhóm các quốc gia Châu Á, số lượng người được sinh ra tại Nhật Bản chỉ chiếm khoảng 35% vào năm 1990 và con số tăng lên thành 40% vào năm 2010, số lượng chỉ tăng lên 5% trong thời gian 10 năm. Con số này đối với cộng đồng người Nhật ở Mỹ là điều hiển nhiên vì họ là một trong những người châu Á đặt chân lên đất Mỹ đầu tiên, được sinh sống và làm việc lâu hơn so với người dân di cư từ các quốc gia khác là một lợi thế của họ, ngoài ra do chính phủ Mỹ từng có chính sách không cho nhập cư đối với người dân gốc Nhật. Còn đối với người gốc Việt và gốc Hàn Quốc thì có 20% sinh ra ở Mỹ, phần lớn được sinh ra tại quê hương cũ.

Do tập quán sinh sống của những người di cư khác với tập quán của người bản địa, đặc biệt là ngôn ngữ sinh hoạt khác nhau nên họ thường chọn cách sống gần gũi với những người cùng chung hoặc gần giống với tập quán của mình. Những điều này đã chứng minh rằng kinh tế không phải là yếu tố thu hút người di cư và đặc điểm văn hóa mới là yếu tố quyết định.

Theo các con số thông kê được từ các cuộc nghiên cứu trước đây tại New York và Los Angeles cho thấy những người di dân có tài chính từ các quốc gia Nhật Bản, Hàn Quốc, Ấn Ðộ, và Phi Luật Tân đều chọn các khu tập trung đông người đồng hương để  sống và làm việc.

Người di dân Mỹ đến từ Ấn Ðộ có trình độ học vấn cao nhất, thời gian học tập trung bình là 15.5 năm học, tương đương tốt nghiệp bậc đại học. Vì vậy thu nhập của họ  cao hơn người Mỹ da trắng sinh sống ở bản xứ, mức thu nhập trung bình khoảng 35,000 đô la một năm, đứng sau là cộng đồng dân di cư từ Phi Luật Tân, người di cư gốc Hàn, Nhật, Trung Quốc cũng có mức thu nhập gần bằng với hai nhóm được đề cập.

Phần lớn người di dân gốc Á Châu có thời gian học tập trung bình cao hơn người bản xứ da trắng, nhưng người di cư từ Việt Nam là một ngoại lệ. Người di cư từ Việt Nam có lợi tức thấp nhất do thời gian học chính thức quá ngắn hơn so với người di cư từ các quốc gia Châu Á khác.

Người Việt Nam đang dần bị tụt lại phía sau, những chỉ số về xã hội kinh tế khác đã chứng minh điều đó. Các con số đó bao gồm cộng đồng có tỷ lệ thất nghiệp cao hơn nhất, tỷ lệ số người di cư có mức thu nhập thấp dưới mức nghèo cao nhất, và số người phải nhận trợ cấp xã hội từ chính phủ là nhiều so với các dân di cư  Châu Á khác. Tuy có mức lợi tức thấp nhưng người di cư từ Việt Nam lại có thu nhập gần  bằng thu nhập của những người Mỹ da trắng không thể nói tiếng Tây Ban Nha.

Trong cuốn sách, hai tác giả đã giải thích vấn đề trên. Lý do dân di cư Việt Nam lại bị tụt hậu so với những quốc gia khác là do phần lớn dân nhập cư là những người tị nạn chính trị, họ không làm chủ được ý định di cư của mình.

Là một công dân Việt Nam bạn sẽ hiểu vấn đề này hơn ai hết. Những người Việt Nam di cư ra nước ngoài bấy giờ được gọi là người “chạy nạn”, số lượng này lên đến hàng triệu, họ đến những mảnh đất xa lạ với hai bàn tay không. Họ bắt đầu chạy trốn cộng sản trong những năm 1975 cho đến năm 1990 bằng cách đi thuyền đến các nước phương Tây, những người khác có thể đến và định cư với lý do nhân đạo hay còn gọi là diện HO để có thể bắt đầu lại từ đầu tại miền đất mới. Đa số dân tị nạn tới nước Mỹ sẽ không biết nói tiếng anh và nếu đã có tuổi thì sẽ càng khó khăn tìm được việc làm, nếu may mắn hơn bạn có thể tìm được việc nhưng lương lại rất thấp.

Tình hình chính trị của Việt Nam bây giờ cũng làm cho thời gian học tập của người di dân từ Việt Nam bị gián đoạn vì vậy so với những người di cư từ các quốc gia khác, cộng đồng người di cư Việt Nam có trình độ học vấn thấp hơn nhiều.

Nhưng nhìn chung, người di cư gốc Châu Á có mức lợi tức và thời gian học tập cao hơn người Mỹ bản xứ da trắng. Người di cư Mỹ đến từ Ấn Độ và Phi Luật Tân được xếp vào những người có trình độ học vấn cao nhất trong khu vực Châu Á .

Sau khi hoàn thành bậc đào tạo đại học tại quê nhà, những người di cư Ấn Độ đã được đào tạo thành những kỹ sư chuyên nghiệp nhưng những doanh nghiệp ở quê hương họ không đáp ứng đủ việc làm vì vậy họ chọn cách đến Mỹ để tìm kiếm cơ hội làm việc, những người thân của họ cũng có trình độ tương tự.

Với những người di cư từ Phi Luật Tân thì họ lựa chọn giải pháp di cư bằng việc đáp ứng những công việc đang thiếu nhân lực của Mỹ, danh sách các công việc đó thường là điều dưỡng, những người có trình độ chuyên môn về chăm sóc người già và người bệnh, công việc này đòi hỏi phải ứng viên phải tốt nghiệp bậc đại học.

Ngoài ra dân gốc Phi Luật Tân đã tới Hawaii, một hòn đảo nổi tiếng của Mỹ sinh sống và làm việc tại đây từ rất sớm. Chính vì những yếu trên đã làm cho lợi tức cũng nhu mức thu nhập của dân di cư từ Phi Luật Tân cao hơn những khu vực khác ở Châu Á.

Những ngời di cư từ Trung Hoa, Hàn Quốc và Nhật Bản đã đến sớm hơn và có được sự chuẩn bị kĩ lưỡng về tài chính và công việc cho cuộc sống mới so với cộng đồng người gốc Việt phải “tranh thủ chạy” để tìm hy vọng.

John R. Logan và Weiwei Zhang đã kết luận bài nghiên cứu của mình rằng những người di cư đến Mỹ từ các quốc Châu Á có thể sánh ngang với nhau, và còn hơn những người Mỹ gốc da trắng ở một số điểm. Đặc biệt là đối với Việt Nam, mặc dù dân di cư từ quốc gia này thua sút về mọi mặt so với những quốc gia còn lại nhưng thực tế bình quân đầu người chỉ kém người Mỹ da trắng khoảng 300 đô la một năm, và số lượng cử nhân đại học cũng chỉ thấp hơn 2% mà thôi, bạn có thể hãnh diện về người di cư Việt Nam luôn sẵn sàng bắt đầu từ sự khó khăn đến thành công.